Miêu Tả

Dàn ý tả người ông của em (hay – điểm cao)

Dàn ý tả người ông của em (hay – điểm cao)

Chuẩn bị giấy bút và ghi lại một số ý chính về đề văn: tả người ông của em (ông nội hoặc ông ngoại). LoiGiaiHay sẽ gợi ý vài ý chính để các em triển khai thành bài văn điểm cao.

Đề bài: Tả người ông yêu quý của em.

I. Dàn ý chung

1. Mở bài: Giới thiệu người ông yêu quý của em.

2. Thân bài: Nếu một số đặc điểm về người ông về ngoại hình bên ngoài và tính tình.

a. Tả ngoại hình (đặc điểm nổi bật về tầm vóc, cách ăn mặc, khuôn mặt, mái tóc, cặp mắt, hàm răng, …)

b. Tả tính tình, hoạt động (lời nói, thói quen, cách cư xử với người khác, …)

3. Kết bài: Nêu cảm nghĩ về người ông.

II. Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

Trong gia đình người em gần gũi và quý mến nhất là ông nội.

2. Thân bài

* Tả hình dáng

– Ông gần 80 tuổi, người ông hơi gầy nhưng còn nhanh nhẹn, trán cao, mắt còn tinh, răng rụng nhiều.

– Ông ăn mặc giản dị, đọc sách báo mới đeo kính và đi bộ xa thường chống gậy.

– Ông tuy đã già nhưng mỗi buổi sáng vẫn thường xuyên tập thể dục để duy trì sức khỏe hàng ngày.

* Tả tính tình cùng hành động:

– Chăm lao động, chăm việc nhà, tích cực tham gia các công việc xã hội của địa phương, thương yêu và chăm sóc chu đáo.

– Ông thích chăm sóc cây cối và có thú vui là nuôi chim, những con chim của ông hót líu lo rất hay.

– Ông luôn hoà nhã đôn hậu được mọi người trong làng rất yêu mến quý trọng.

– Luôn chỉ bảo mọi người trong nhà những điều hay lẽ phải, đưa ra những lời khuyên với con cháu.

3. Kết bài

– Em yêu quý ông và mong ông khỏe mạnh để sống chung với con cháu.

– Người ông luôn là tấm gương cho em luôn học hỏi và noi gương trong học tập, trong cuộc sống.

– Sau này lớn lên dù có đi đâu thì trong tâm trí của cháu ông là người ông đáng mến, hiền hậu và luôn yêu thương cháu.

Bài văn mẫu

Mở bài

Người ta thường nói, gia đình là điểm tựa vững chắc nhất, cũng là tổ ấm chờ đợi ta quay về. Bởi tổ ấm đó là nơi có những người yêu thương ta nhất, ta kính trọng nhất. Và đối với tôi, người mà luôn yêu thương tôi, che chở tôi đó chính là ông nội – một người ông mà tôi vô cùng yêu mến và kính trọng.

Thân bài

Ông nội tôi đã mất. Nhưng trong tâm tưởng của một đứa cháu vẫn còn nhớ như in hình ảnh ông năm nào. Nếu còn sống, năm nay ông cũng ngoài 70 tuổi. Trong trí nhớ của tôi năm ấy, một người ông 70 tuổi với những vết chân chim hiện rõ trên gương mặt. Nhưng tôi yêu thích nhất là đôi mắt ông. Đôi mắt ấy lúc nào cũng sáng lên mỗi khi ông kể chuyện cho tôi nghe. Những câu chuyện về chiến trường năm xưa, về tình đồng đội ông kể tôi nghe thật đáng tự hào biết bao. Cho đến bây giờ khi đất nước đã hòa bình, nhưng ông vẫn giữ nếp sống giản dị năm xưa. Ông vẫn thích mặc áo nâu và ghi xanh. Bởi ông nói rằng ông muốn lưu giữ những kỉ niệm đẹp thời còn chiến đấu. Ba mẹ có tặng ông một chiếc mũ rất đẹp, nhưng ông vẫn chỉ thích chiếc mũ cối xanh ngày nào. Vào những buổi nắng nóng, ông hái lá sen đội cùng chiếc mũ, trông chẳng khác nào ông bộ đội cụ Hồ. Tôi yêu ông cũng vì nét giản dị đó.

Ông là người giản dị và chân thành, là một người lính tham gia trực tiếp chiến đấu nên tính cách ông cũng phần nào thừa hưởng cốt cách của người lính. Chính vì vậy, ông rất coi trọng kỉ luật và nghiêm khắc. Đặc biệt là rèn luyện sức khỏe, thân thể. Vào mỗi buổi sáng sớm, ông đều dậy sớm để tập thể dục. Ông dạy tôi các bài tập thể lực phù hợp nhất, sau đó hai ông cháu bắt đầu ăn sáng. Nghiêm khắc là thế, nhưng ông cũng rất hiền từ và che chở cho tôi. Vào mỗi buổi tối, không phải ai khác mà chính ông là người dạy tôi học bài, dạy tôi luyện chữ. Sau đó, ông sẽ kể cho tôi nghe những câu chuyện về cuộc sống với những bài học bổ ích. Ông dạy tôi cách đối nhân xử thế, cách làm người sao cho đúng đắn nhất.

Kết bài

Đã ai từng xem bộ phim “Ông nội…Ông nội” được chiếu cách đây 6 năm trên truyền hình BTV2 thì không thể quên những câu hát “Em có mặt trời từ vòng tay ông nội…Ông nội dịu hiền nhìn vào mắt em”. Điều có thể thấy đối với mỗi chúng ta, hình ảnh ông nội thật đỗi yêu quý và in đậm trong tâm tưởng mỗi người. Cho đến bây giờ, khi xem lại lòng tôi vẫn còn lâng lâng niềm thương nhớ ông, khó quên.

 

 

Loading...

Post Comment